ĐẠI DỊCH CORONAVIRUS MỞ RA MỘT GIAI ĐOẠN MỚI TRONG LỊCH SỬ THẾ GIỚI

Các sự kiện trên quy mô thế giới đang di chuyển với tốc độ chóng mặt. Coronavirus mới (COVID-19) đã tạo ra một phản ứng dây chuyền, đe dọa sự ổn định của bất cứ quốc gia nào. Tất cả những mâu thuẫn của hệ thống tư bản đang tiến tới sự sụp đổ trên bề mặt.


Hàng ngàn người đã chết và hàng trăm ngàn người khác cũng có khả năng đã bị nhiễm bệnh. Nhưng đại dịch chưa có dấu hiệu nào cho thấy đã lên đến đỉnh điểm. Số người chết đang tăng 20-30% mỗi ngày. Không có vắc-xin trong tầm nhìn và không ai có kế hoạch hợp lý để khắc phục tình hình. Hầu hết các quốc gia hành động theo ý mình mà ít quan tâm đến lời khuyên từ các cơ quan như WHO. Hệ thống chăm sóc sức khỏe ở các quốc gia bị ảnh hưởng tệ nhất đang đạt tới điểm giới hạn, trong khi nhân viên y tế ở các quốc gia khác đang lo lắng cho những tuần và tháng tiếp tới.

Bệnh chủ yếu được giới hạn ở Trung Quốc, Iran và các nước phương Tây. Một khi nó tấn công các khu phố tồi tàn, khu ổ chuột và các trại tị nạn ở Châu Phi, Trung Đông, tiểu lục địa Ấn Độ hay Mỹ Latinh, nơi nếu có bất kỳ cơ sở chăm sóc sức khỏe và vệ sinh cũng là vô cùng ít ỏi, chúng ta sẽ phải chứng kiến ​​những đỉnh cao mới của sự tàn phá. Số người chết sẽ được tính bằng hàng triệu. Sự hủy diệt và đảo lộn trên quy mô thế giới sẽ tương tự như những gì xảy ra thời chiến.

Các thị trường chứng khoán đã phản ứng với sự sụt giảm mạnh. Hôm thứ Hai, giá dầu giảm mạnh xuống còn khoảng 30 đô la / thùng. Thị trường chứng khoán trên toàn thế giới cũng theo sau. Vào thứ Tư, Ngân hàng Anh tuyên bố giảm lãi suất cực thấp 0,5%. Nhưng điều này không có tác dụng gì, vì thị trường chứng khoán tiếp tục giảm vào thứ năm, ngày tồi tệ nhất được ghi nhận kể từ năm 1987. Sự lo lắng của thị trường phản ánh tâm trạng bi quan của giai cấp thống trị. Họ lo sợ về triển vọng của nền kinh tế thế giới, vốn đã đang trên đà chậm lại từ trước.

Trung Quốc, nền kinh tế lớn thứ hai trên hành tinh, được sắp sửa có quý đầu tiên tăng trưởng âm kể từ thời cách mạng văn hóa của Mao. Dịch bệnh ở Trung Quốc được cho là đã được kiểm soát. Tuy nhiên, tại tỉnh Hồ Bắc, lĩnh vực dịch vụ vẫn ở trạng thái bế tắc hoàn toàn. Các ngành công nghiệp chính đang khởi động lại sản xuất, nhưng khi phần còn lại của thế giới bước vào suy thoái, nhu cầu sẽ rất ít. Phần lớn các công ty vừa và nhỏ ở Trung Quốc, nơi gần 80% công nhân của họ đang làm việc, vẫn chưa hoạt động trở lại.

Không có dấu hiệu nào của sự phục hồi nhanh chóng. Một số chuyên gia dự báo tăng trưởng kinh tế thế giới có thể chậm lại 1% so với 2,6% của năm ngoái, điều đó có nghĩa là một số quốc gia đang suy thoái. Nhưng đây có lẽ chỉ là ước ao. Công nghiệp, thương mại và giao thông sẽ trải qua chu kỳ sau chu kỳ gián đoạn. Tiêu thụ sẽ giảm. Dây chuyền cung cấp sẽ bị gián đoạn nhiều lần. Nền kinh tế thế giới sẽ chịu một cuộc khủng hoảng sâu sắc.

Châu u đang bị ảnh hưởng nặng nề, đặc biệt ở Ý, nền kinh tế lớn thứ ba trong khu vực đồng euro. Hội đồng bộ trưởng của Liên minh châu u đã có một cuộc họp để có biện pháp thống nhất trong giải quyết khủng hoảng. Nhưng tất cả những gì họ có thể tập hợp được là thành lập một quỹ trị giá 25 tỷ euro, phần lớn trong số đó đã có trong ngân sách của Liên minh. Phần còn lại của kế hoạch thực chất việc dỡ bỏ những hạn chế về ngân sách đối với từng quốc gia thành viên. Về cơ bản, đó là việc người nào hãy tự lo cho thân người ấy - liên minh không có ý nghĩa nhiều ở đây. Ngay cả Tổng thống Ý Mattarella, người thường ủng hộ nhiệt thành EU cũng phải chỉ trích phản ứng của EU trong một thông cáo chính thức: “Nước Ý đang trải qua một tình huống khó khăn; kinh nghiệm của chúng tôi trong việc ngăn chặn sự lây lan của coronavirus có lẽ sẽ hữu ích cho tất cả các quốc gia khác trong Liên minh Châu u.” Do đó, Ý đang mong đợi, không sai vào đâu được, ít nhất là vì lợi ích chung, những sáng kiến cho sự ​​đoàn kết [từ EU] chứ không phải là những quyết định có thể cản trở nỗ lực này. Trên thực tế, Ý hiện đã nhận được nhiều viện trợ (vật tư y tế như mặt nạ y tế đặc biệt, v.v...) từ Trung Quốc nhiều hơn là từ EU. Áo đã đóng cửa biên giới với Ý. Các quốc gia khác đang cấm các chuyến bay đến và đi từ Ý. Cộng hòa Séc đã đóng cửa biên giới với du khách từ 15 quốc gia. Pháp, Đức và các nước khác đã áp đặt lệnh cấm xuất khẩu một số sản phẩm y tế. Tất cả điều này sẽ tiếp tục leo thang trong vài tuần nếu như không phải vài ngày. Thị trường chung đang dần dần bị đóng cửa. Giống như sau sự sụp đổ kinh tế thế giới năm 2008 và cuộc khủng hoảng tị nạn, cú sốc hiện tại đang đưa tất cả những mâu thuẫn nội bộ của EU lên hàng đầu, đặt một dấu chấm hỏi rõ ràng cho toàn bộ tương lai của Liên minh.

Donald Trump, người cho đến gần đây đã tuyên bố rằng loại virus này sẽ không ảnh hưởng đến Hoa Kỳ, đã khích động một thù hằn dân tộc cuồng loạn khi gọi COVID-19 là một loại virus nước ngoài. Ông đã áp đặt các hạn chế đi lại đối với công dân từ các quốc gia châu u được chọn và tái kêu gọi cho một bức tường biên giới với Mexico (mặc dù Mexico chỉ có 12 trường hợp được xác nhận). Các hạn chế du lịch được thiết lập để có hiệu lực ngay lập tức đối với các ngành du lịch và dịch vụ. Điều này rất có thể sẽ đẩy Mỹ vào một cuộc suy thoái.

Nga và Ả Rập Saudi cũng đang xung đột về mức sản xuất dầu, một cuộc xung đột đã khiến giá dầu giảm mạnh. Kết quả có thể là một thất bại của Nga. Nhà nước Lebanon đã không trả được các khoản nợ của mình. Các nền kinh tế tầm trung khác như Thổ Nhĩ Kỳ, Argentina, Ấn Độ, Indonesia và Nam Phi có thể theo sau trong ngắn hạn hoặc trung hạn.

Sự lây lan của virus đã đẩy nhanh đáng kể xu hướng bảo hộ trên phạm vi toàn thế giới. Mỗi giai cấp thống trị ở mỗi quốc gia đang gấp rút bảo vệ vị trí của chính mình và gắng xuất khẩu những kết quả xã hội tiêu cực. Rào cản du lịch có thể dễ dàng dẫn đến các rào cản thương mại. Các cuộc chiến thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc, Mỹ và châu u, vốn được nhiều người cho là đã nguôi ngoai, có thể bùng phát trở lại, theo cách không thể kiểm soát nổi. Điều này mở đường cho một sự đình trệ tương tự như những năm 1930, kéo dài vượt xa những tác động nhất thời của virus.

Giai cấp tư sản đang đổ lỗi về cuộc khủng hoảng kinh tế cho virus. Nhưng đây chỉ là một tai nạn, đã thúc đẩy tất cả những mâu thuẫn tích lũy trước đó trong hệ thống. Đây là một cuộc khủng hoảng của toàn bộ hệ thống tư bản, đã được chuẩn bị trong nhiều thập kỷ. Giai cấp tư bản đã cố gắng trì hoãn nó trong một thời gian, bằng cách mở rộng tín dụng. Đó là biện pháp tăng nợ, mà bây giờ đã trở thành một trở ngại khổng lồ cho tăng trưởng. Sớm hay muộn, bong bóng sẽ phải vỡ. Chúng tôi đã dự đoán điều này trong tài liệu Quan điểm về Thế giới của chúng tôi, được soạn thảo vào tháng 11 năm ngoái và được thông qua tại cuộc họp điều hành quốc tế gần đây của Xu hướng Marxist quốc tế. Tài liệu nói:

“Trong mọi trường hợp, sự phục hồi là rất yếu và mong manh, và bất kỳ cú sốc nào cũng có thể đẩy nền kinh tế tới hạn. Hầu như bất cứ điều gì cũng có thể gây ra sự hoảng loạn: tăng lãi suất ở Mỹ, Brexit, đụng độ với Nga, sự gia tăng cuộc chiến thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc, một cuộc chiến ở Trung Đông dẫn đến giá dầu tăng, và thậm chí là một cái tweet đặc biệt ngu ngốc từ Nhà Trắng (và chúng không hề thiếu)”

Từ quan điểm kinh tế, virus chỉ là một sự kiện tình cờ, làm sâu sắc hơn một thứ tiềm ẩn dưới bề mặt. Nhưng nó cũng tác động đến quá trình sẽ diễn ra như thế nào, theo cách sẽ hạn chế khả năng giải quyết khủng hoảng của giai cấp thống trị.

Những làn sóng ảnh hưởng của đại dịch sẽ tàn phá nền kinh tế thế giới vốn đã suy yếu. Các quốc gia nối đuôi nhau công bố các gói kích thích kinh tế để giữ cho nền kinh tế phát triển. Nhưng ảnh hưởng của các biện pháp này sẽ bị hạn chế bởi tác động của đại dịch, thứ sẽ không biến mất dễ dàng. Phần lớn của lĩnh vực dịch vụ, chẳng hạn như rạp chiếu phim, quán cà phê, nhà hàng, v.v ... tất cả sẽ bị ảnh hưởng nặng nề vì mọi người sẽ né tránh những nơi hội họp công cộng. Đây cũng là những lĩnh vực mà nhân viên làm tạm thời chiếm ưu thế, và nó sẽ có tác động tàn phá đối với những công nhân này. Tình hình sẽ tiếp tục ít nhất cho đến khi người ta tìm ra được biện pháp khắc phục căn bệnh này. Các ngành công nghiệp chính cũng sẽ chứng kiến sự thường xuyên gián đoạn sản xuất bởi các vụ dịch mới. Bất chấp mọi nỗ lực của chính phủ, thất nghiệp chắc chắn sẽ nổ ra. Đến lượt, tiêu dùng sẽ đi xuống và trở thành một cú hích nữa cho nền kinh tế.

Giai cấp thống trị đang lo sợ về triển vọng thất nghiệp hàng loạt và tăng cường đấu tranh giai cấp, thứ đang ẩn chứa ở mọi ngóc ngách. Ở nhiều quốc gia, chính phủ đang thực hiện các biện pháp đặc biệt, như cấp các điều kiện nghỉ ốm đặc biệt cho công nhân khu vực công và những người khác. Nhưng những biện pháp này sẽ không đến gần với việc giải quyết các vấn đề của người lao động bị ảnh hưởng. Một số ngân hàng đang cho phép mọi người hoãn thế chấp trong một vài tháng. Các doanh nghiệp vừa và nhỏ đang nhận được các khoản vay và giảm thuế thuận lợi. Nghị viện châu u đang thảo luận về việc đình chỉ hiệp ước Maastricht, ràng buộc các quốc gia thành viên với mức thâm hụt ngân sách tối đa ba phần trăm. Họ đang ồ ạt mở rộng chi tiêu nhà nước trong nỗ lực ngăn chặn thảm họa.

Nhưng điều này rất khó có thể giải quyết bất cứ điều gì. Các biện pháp của Keynes trong giai đoạn này khó có thể khích hoạt sự tiêu thụ, do virus có thể dẫn tới sự đình trệ trong nhiều tháng, mà có lẽ là nhiều năm. Thay vào đó có thể là sự gia tăng lạm phát trong các lĩnh vực của nền kinh tế. Các công ty vừa và nhỏ có thể phá sản hàng loạt. Cắt giảm thuế và các khoản vay giá rẻ sẽ chỉ đẩy vấn đề vào một tương lai không xa. Hàng triệu việc làm vẫn có nguy cơ bị mất.

Ở phía tây, một lượng lớn việc làm trong ngành dịch vụ, xây dựng và vận tải đã bị tổn thương, và họ sẽ là người đầu tiên ra đi. Ở Ý, một phần lớn lực lượng lao động, đặc biệt là trong các ngành bị ảnh hưởng nặng nề nhất như ngành du lịch, khách sạn, nhà hàng, v.v., đều chịu tổn thương. Ở các nước nghèo, tình hình còn tồi tệ hơn. Ví dụ, ở Iran, 96% lực lượng lao động đang làm việc với cái gọi là hợp đồng trống, người lao động không có quyền lợi gì. Ở tất cả các quốc gia, thất nghiệp sẽ trở thành một nguồn gốc cho sự cực đoan hóa hàng loạt.

Đoàn kết dân tộc

Các giai cấp thống trị và chính phủ của họ đang kêu gọi dân tộc mình đến với nhau trong thời điểm khủng hoảng. Nhưng đằng sau ảo ảnh này, họ đang trút gánh nặng chính của thảm họa lên tầng lớp lao động. Một số chính phủ khác đang thực hiện các biện pháp hà khắc hơn. Ở Ý, Đan Mạch và Trung Quốc, một số khu vực đã hoạt động như thể thiết quân luật.

Tại Trung Quốc, công nhân tại các nhà máy thép quan trọng đã buộc phải ở lại làm việc gần một tháng mà không có quyền về nhà. Ở Ý, các bác sĩ và y tá đang phải làm việc cho đến khi họ suy sụp. Trong khi đó, công nhân khu vực tư nhân, đặc biệt là trong ngành công nghiệp, được yêu cầu tiếp tục làm việc. Nhiều người đang tự hỏi ý nghĩa của việc này là gì. Nếu nhìn từ quan điểm chống lại sự lây lan của đại dịch, lời khuyên nên là ở nhà, tại sao sau đó người lao động nên đi làm trong các lĩnh vực không thiết yếu của nền kinh tế? Câu trả lời rất rõ ràng: để duy trì lợi nhuận cho các nhà tư bản càng xa càng tốt. Mặc dù quyền tấn công của họ đã bị hạn chế nghiêm trọng bởi các biện pháp khẩn cấp, các công nhân ở Ý đang hành động. Có một làn sóng các cuộc tấn công đơn độc lan khắp Ý, với các công nhân đứng ra phản đối sự thiếu các biện pháp an toàn thích hợp. Những người tiên phong đang yêu cầu các nhà máy sản xuất hàng hóa không thiết yếu phải ngừng hoạt động mà công nhân không bị mất tiền lương, cho đến khi điều kiện vệ sinh phù hợp được đưa ra. Điều này đã gây áp lực rất lớn lên các lãnh đạo công đoàn của các liên minh CGIL-CISL-UIL, những người đã vận động hành lang cùng với các nhà công nghiệp của Confindustria để giữ cho các nhà máy mở cửa. Tất cả điều này là một dự báo sớm cho các sự kiện trong tương lai.

Hiện tại, các hạn chế ở Trung Quốc đang được nới lỏng, nhưng chúng có thể sẽ được xem xét lại một khi có đợt bùng phát mới xảy ra. Đan Mạch và Ý đang bị khóa. Nhiều quốc gia khác sẽ phải làm như vậy. Các chính phủ đang cố gắng tỏ ra như mình "có hành động". Trong khi một số biện pháp được thực hiện theo quan điểm dịch tễ học, chúng bị phá hoại bởi sở hữu tư nhân, sự hỗn loạn của chủ nghĩa tư bản và sự tồn tại của nhà nước dân tộc. Theo đó, chúng ta thấy các nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe tư nhân chuyển hướng bệnh nhân coronavirus sang khu vực công. Bảo hiểm y tế tư nhân từ chối chi trả các chi phí từ điều trị coronavirus. Thiếu bộ dụng cụ xét nghiệm được sản xuất trong khu vực tư nhân. Người dân được yêu cầu ở nhà, trong khi công nhân được yêu cầu tiếp tục đi làm. Các công ty tư nhân đang trục lợi bằng cách tăng giá thuốc khử trùng tay, mặt nạ và thậm chí bộ dụng cụ xét nghiệm coronavirus! Cuối cùng, thực tế là các chính phủ khác nhau thậm chí không thể phối hợp với nhau trong cách phản ứng, và đang thực hiện các cách tiếp cận khác nhau và thường là mâu thuẫn, làm suy yếu cuộc chiến để ngăn chặn đại dịch.

Tại Mỹ, Donald Trump phủ nhận rằng căn bệnh này gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho đến ngày 11 tháng 3. Tại Trung Quốc , chính phủ, lo sợ sẽ làm tổn hại tới nền kinh tế mong manh, đã từ chối hành động để chống lại dịch bệnh trong nhiều tuần. Thay vào đó, các nhà nghiên cứu và người tố giác đã bị cầm tù và bị bức hại. Ở Iran, chế độ thậm chí từ chối thừa nhận sự tồn tại của căn bệnh này trong nhiều tuần để duy trì sự tham gia càng cao càng tốt vào các cuộc bầu cử quốc hội. Cho đến ngày nay, chế độ đang che đậy mức độ nghiêm trọng của bệnh tật. Chính thức, chỉ có vài trăm người Iran đã chết vì coronavirus, nhưng các báo cáo không chính thức về cái chết còn nhiều lần hơn thế. Có khả năng số người nhiễm bệnh đã lên tới hàng chục - hoặc hàng trăm - hàng nghìn người rồi.

Khi lãnh đạo tối cao Khamenei được hỏi về những biện pháp đặc biệt mà mọi người có thể thực hiện chống lại virus, ông đề nghị họ cầu nguyện. Tất nhiên, điều đó chỉ tính cho người nghèo. Hãy yên tâm, rằng nếu chính Khamenei bị nhiễm bệnh, ông ta sẽ nhận được dịch vụ chăm sóc sức khỏe tốt nhất, dựa trên cơ sở khoa học. Cũng cần lưu ý rằng nguồn lây lan chính của căn bệnh này ở Iran là thánh địa của Qom, nơi những người hành hương đổ về để được chữa lành. Tất cả những điều này đang làm suy yếu toàn bộ cơ sở của chế độ thần quyền. Nhưng từ chối chấp nhận điều này, cơ sở tôn giáo đang thách thức các biện pháp an toàn và coi dịch bệnh là không có gì ngoài một lý thuyết âm mưu của phương Tây. Tất cả những điều này đang chuẩn bị cho một phản ứng dữ dội của quần chúng Iran, những người đang trả giá cho sự thối nát của giai cấp thống trị bằng cuộc sống của chính họ.

Trong khi đó, sự can thiệp chống lại căn bệnh này bị cản trở bởi hàng thập kỷ cắt giảm các hệ thống chăm sóc sức khỏe. Tại Ý, 46.500 việc làm trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe đã bị cắt giảm trong giai đoạn từ 2009 tới 2017. 70.000 giường bệnh đã bị mất. Ý có 10,6 giường bệnh trên 1.000 người vào năm 1975 - bây giờ chỉ là 2,6! Anh từ 10,7 giường trên 1.000 người vào năm 1960 xuống còn 2,8 vào năm 2013. Từ năm 2000 đến 2017, số giường bệnh có sẵn đã giảm 30% ở Anh! Các điều kiện tương tự tồn tại trên khắp thế giới phương Tây. Ở Ý, nhân viên y tế thường phải quyết định ai là người họ có thể điều trị vì nguồn lực bị hạn chế, có nghĩa là nhiều người sẽ chết, chủ yếu là người già, vì thiếu tài nguyên. Khi số lượng ca nhiễm tăng lên, các hệ thống chăm sóc sức khỏe đang chịu áp lực mạnh mẽ. Chúng có thể sụp đổ, để lại hàng trăm ngàn người phải tự bảo vệ lấy mình. Người giàu, với quyền truy cập vào chăm sóc sức khỏe tư nhân, sẽ được tránh khỏi sự man rợ như vậy. Tại Iran, một loạt các bộ trưởng, nghị sĩ và quan chức hàng đầu đã được điều trị ngay lập tức và đang trong quá trình hồi phục sau khi bị nhiễm virus. Trong khi đó, hàng chục ngàn người dân thường đấu tranh thậm chí chỉ để được kiểm tra. Trong trường hợp bi thảm của một y tá, kết quả xét nghiệm của cô chỉ đến một tuần sau khi cô đã qua đời.

Tại Singapore, toàn dân được cung cấp thiết bị y tế và an toàn, như khẩu trang. Và tại Trung Quốc, một loạt các bệnh viện đã được xây dựng ngay lập tức để đối phó với tình huống này và các xét nghiệm đã được thực hiện trên hàng chục ngàn người, ngay cả những người không có triệu chứng. Ở Anh, chính phủ dường như không thực hiện bất kỳ nỗ lực nào để chuẩn bị cho thảm họa chắc chắn sẽ đến. Xét nghiệm được thực hiện tối thiểu. Ngay cả những người về nhà từ miền bắc nước Ý và đã xuất hiện các triệu chứng của virut cũng không thể được xét nghiệm. Hôm qua, Johnson đã phải thừa nhận rằng 10.000 người có thể đã bị nhiễm bệnh ở Anh. Tuy nhiên, ông từ chối đóng cửa các sự kiện và các cuộc tụ họp lớn như đã được thực hiện ở Ý và ngay cả ở Scotland. Ông lạnh lùng tuyên bố rằng công chúng nên chuẩn bị để mất người thân của họ trong thời gian tới. Như một Tiêu đề bài viết của New York Times khá là thích hợp: ”Vương quốc Anh bảo vệ nền kinh tế khỏi virus, chứ chưa phải là người dân khỏi nó”.

Thái độ đáng khinh bỉ của Thủ tướng Boris Johnson đã được phơi bày trong một cuộc phỏng vấn gần đây, nơi ông được hỏi về cách xử lý căn bệnh này. Anh ta tình cờ đề cập, như một cách thay thế, rằng "...có lẽ bạn có thể đưa nó lên cằm, mang tất cả trong một lần và cho phép bệnh, như đã từng, di chuyển qua dân chúng, mà không cần thực hiện nhiều biện pháp hà khắc." Nói cách khác, có lẽ chúng ta có thể để hàng ngàn người chết mà không thực hiện bất kỳ biện pháp nghiêm trọng nào, để đảm bảo rằng việc kinh doanh diễn ra như bình thường. Cách tiếp cận chết người này, được chia sẻ bởi các quốc gia khác, chẳng hạn như Thụy Điển và Hoa Kỳ, đã bị chỉ trích hoàn toàn bởi WHO, người đang yêu cầu các quốc gia thành viên tiếp tục nỗ lực ngăn chặn virus.

Không còn nghi ngờ gì nữa, có một yếu tố của chủ nghĩa Malthus trong những bình luận này, phản ánh tư duy thối nát của giai cấp thống trị. Đó là ý tưởng cho rằng nghèo đói, chiến tranh và dịch bệnh phản ánh tình trạng quá tải dân số trên thế giới và rằng điều cần thiết để giảm dân số. Jeremy Warner, một nhà báo của Telegraph, đã viết: "Quan điểm này không thể rõ ràng hơn, hoàn toàn vô tư từ góc độ kinh tế, rằng COVID-19 thậm chí có thể chứng minh lợi ích nhẹ trong dài hạn bằng cách loại bỏ những người cao tuổi sống phụ thuộc". Vì vậy, suy nghĩ của giai cấp tư sản là để cho căn bệnh này đi qua dân số, loại bỏ càng nhiều càng tốt trong một lần. Sau đó, Anh có thể ra khỏi suy thoái nhanh hơn các nước khác, những người đang thực hiện nhiều biện pháp trì hoãn hơn.

Hệ thống chăm sóc sức khỏe của Hoa Kỳ đặc biệt không được trang bị đầy đủ cho những gì sắp tới. Hàng triệu người không có bảo hiểm chăm sóc sức khỏe có thể sẽ phải đối mặt với các điều kiện khủng khiếp. Có thể chính phủ sẽ tạm thời cấp bảo hiểm cho người dân trong tình huống này. Nhưng điều này cũng không giải quyết được vấn đề với một hệ thống chăm sóc sức khỏe đổ nát, sẽ phải vật lộn để đối phó với mức độ bệnh đang chờ đợi. Hệ thống của Mỹ chỉ hướng đến một điều: chuyển tiền vào túi của các công ty y tế và dược phẩm lớn. Nó không phải là một nhà nước mà chúng ta có thể mong đợi để đối phó với thảm họa quốc gia trên mọi cấp độ.

Trong vài tuần qua, không có sự chuẩn bị nào được thực hiện. Bệnh viện không có kế hoạch, không cung cấp đào tạo, và thiết bị còn thiếu thốn. Trung tâm kiểm soát dịch bệnh Hoa Kỳ cũng từ chối sử dụng bộ dụng cụ xét nghiệm coronavirus tiêu chuẩn quốc tế, được phát triển ở Đức, thay vào đó chọn phát triển các xét nghiệm của riêng mình từ đầu. Nhưng điều này đã gặp phải nhiều vấn đề, đồng nghĩa với các xét nghiệm được thực hiện quá trễ và gần như là không đủ. Hơn nữa, các cơ sở thử nghiệm rất ít và do đó, các quy trình truy xuất cực kỳ tốn thời gian. Do đó, vào ngày 6 tháng 3, khi Hàn Quốc đã thực hiện 140.000 bài kiểm tra, Mỹ chỉ mới thực hiện 2.000! Hệ quả là không có sự bao quát rõ ràng về việc có bao nhiêu người thực sự mắc bệnh ở Mỹ. Không có biện pháp đúng đắn nào được thực hiện để bảo vệ người dân bình thường khỏi bệnh tật và khủng hoảng kinh tế. Ấy vậy mà ngay sau khi cuộc khủng hoảng leo thang, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ đã bơm 1,5 nghìn tỷ đô la vào thị trường để bảo vệ các doanh nghiệp lớn.

Sự bất tài của toàn giai cấp tư sản và các thể chế của nó được thể hiện một cách đầy đủ. Donald Trump dường như hoàn toàn xa ly khai khỏi thực trạng này và tất cả các hành động của ông dường như đang chuẩn bị một thảm họa thậm chí còn tồi tệ hơn. Cuối cùng, điều này có thể dẫn đến sự sụp đổ của Trump. Trong khi đó, lời kêu gọi chăm sóc sức khỏe miễn phí, quốc hữu hóa có thể tìm thấy tiếng vang lớn.

Cứ mỗi lượt, sự tham lam và mục nát của giai cấp thống trị sẽ ngày càng được tiết lộ. Mô hình này sẽ được nhân rộng trên toàn thế giới khi căn bệnh này hoạt động từ nước này sang nước khác.

Nhiệm vụ của những người Marxist sẽ là vạch trần giai cấp thống trị và sự giả tạo của sự đoàn kết dân tộc. Chúng ta phải chỉ ra làm thế nào lợi ích của giai cấp thống trị ký sinh trái ngược với những người khác trong xã hội:

- Ở mọi nơi, chúng ta phải nhấn mạnh nhu cầu sung công tất cả các tổ chức chăm sóc sức khỏe tư nhân. Toàn bộ ngành y tế và dược phẩm phải ngay lập tức được quốc hữu hóa dưới sự kiểm soát của công nhân để lên kế hoạch cứu trợ ngay lập tức và hiệu quả cho tất cả những người cần nó.

- Số lượng giường phải được tăng lên đáng kể và, nếu cần thiết, các bệnh viện mới phải được thiết lập ngay lập tức - bằng cách trưng dụng và tái sử dụng các tòa nhà trống như khách sạn và tương tự, hoặc bằng cách xây dựng các cơ sở mới từ đầu.

- Tiền lương nghỉ ốm không giới hạn phải được đảm bảo cho tất cả mọi người, và lực lượng lao động bình thường phải được biên chế hóa ngay lập tức, hoặc được đảm bảo quyền lợi với mức lương đủ sống cho những người lao động bị mất việc. Cha mẹ nên được nghỉ phép có lương để thêm thời gian chăm sóc trẻ em và những người bị ảnh hưởng bởi việc đóng cửa trường học, nhà trẻ, v.v.

- Kiểm soát giá nghiêm ngặt phải được áp đặt cho tất cả các hàng hóa thiết yếu. Nhân rộng các nhà máy có khả năng sản xuất các sản phẩm vệ sinh và thiết bị y tế khan hiếm.

- Tất cả các vụ trục xuất và thu hồi nên bị chặn. Những ngôi nhà trống đang được sử dụng làm phương tiện để đầu cơ của giới siêu giàu nên được đặt dưới sự kiểm soát của công chúng để cung cấp chỗ ở cho người vô gia cư.

- Tất cả sản xuất không thiết yếu nên được tạm dừng ở các khu vực bị ảnh hưởng để ngăn chặn sự lây lan của dịch bệnh, với công nhân được đảm bảo thanh toán đầy đủ khi các doanh nghiệp đóng cửa. Tất cả thuê ngoài khu vực công phải kết thúc ngay lập tức, với các dịch vụ được mang trở lại nhà nước và công nhân của họ được nhà nước thuê, để đảm bảo rằng họ tiếp tục nhận được tiền lương.

- Các biện pháp đảm bảo sức khỏe và an toàn nên được áp đặt tại nơi làm việc cho những người được yêu cầu làm việc, với chi phí do các công ty phải chịu. Nếu các ông chủ tuyên bố rằng tiền không có ở đó, thì chúng ta phải yêu cầu công khai sổ sách.

- Các bước như vậy nên được thảo luận và quyết định bởi chính các công nhân, với các ủy ban tại nơi làm việc, được bầu và bị giám sát việc thực hiện của họ. Nếu sự hiện diện của công đoàn yếu hoặc không tồn tại, thì đây là cơ hội để bắt đầu tổ chức và yêu cầu công nhận công đoàn.

- Các nguồn lực cần thiết để chống lại đại dịch không thể được tìm thấy bằng cách tăng thâm hụt ngân sách cũng như nợ quốc gia, vốn sẽ được trả bởi người lao động thông qua thắt lưng buộc bụng sau này. Một khoản thuế ngay lập tức cho doanh nghiệp lớn nên được giới thiệu. Chúng ta cũng phải đưa ra lời kêu gọi quốc hữu hóa các ngân hàng để hướng nguồn lực đến nơi cần thiết, cung cấp vốn cho các hộ gia đình, doanh nghiệp nhỏ và các ngành bị ảnh hưởng bởi việc đóng cửa.

- Các ngành công nghiệp đối mặt với phá sản nên được quốc hữu hóa và đặt dưới sự kiểm soát của giai cấp công nhân, để bảo vệ công việc và sinh kế của người lao động. Và sự giàu có thừa thãi của các độc quyền nên được thu hồi để tài trợ cho các biện pháp khẩn cấp cần thiết.

Nhiệm vụ của những người Marxist là thu hút sự chú ý đến sự bất lực của giai cấp tư bản để đưa xã hội tiến lên. Chúng ta phải kiên nhẫn giải thích rằng chỉ có giai cấp công nhân, bằng cách nắm quyền lực trong tay của chính mình, mới có thể chỉ ra một lối thoát khỏi sự bế tắc này.

Một thời kỳ mới

Những gì chúng ta đang chứng kiến ​​là sự mở ra một thời kỳ mới trong lịch sử thế giới. Một thời kỳ khủng hoảng - của các cuộc chiến tranh, các cuộc cách mạng và phản cách mạng. Giống như một tảng đá ném xuống mặt nước, ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng này sẽ tạo ra những làn sóng lan ra mọi nơi trên thế giới. Đây sẽ là sự đảo lộn trật xã hội lớn nhất kể từ Thế chiến thứ hai. Mọi chế độ sẽ bị ném vào hỗn loạn, và sự cân bằng xã hội, kinh tế, ngoại giao và quân sự sẽ bị phá hủy.

Như chúng tôi đã giải thích nhiều lần trước đây, giai cấp thống trị không bao giờ giải quyết được những mâu thuẫn dẫn đến cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới năm 2008. Thay vào đó, họ chỉ đơn thuần làm lại bong bóng, hiện đang vỡ một lần nữa. Đồng thời, đại dịch sẽ khiến cho sự sụp đổ ban đầu rất dốc và duy trì hiệu ứng đình trệ đối với nền kinh tế trong vòng hai năm. Nhưng khi đại dịch kết thúc, sẽ không có sự trở lại với Bình thường. Thập kỷ tới sẽ hỗn loạn hơn nhiều so với trước đây.

Quan trọng nhất đối với những người theo chủ nghĩa Mác là ý thức của quần chúng sẽ trải qua những thay đổi mạnh mẽ. Quá trình sẽ rất giống với các tình huống thời chiến. Khủng hoảng và thất nghiệp hàng loạt sẽ đến theo thứ tự. Các biện pháp Draconia sẽ được áp đặt cho giai cấp công nhân.

Trong giai đoạn đầu tiên, giai cấp thống trị sẽ cố gắng ổn định tình hình bằng cách kêu gọi đoàn kết dân tộc. Thời kỳ vừa qua đã làm xói mòn thẩm quyền của cơ sở và các chính trị gia của nó. Tuy nhiên, nhiều người sẽ chấp nhận các điều kiện mới bởi vì họ sẽ nghĩ rằng chúng là tạm thời và cần thiết. Nhiều người sẽ nghĩ rằng nhà nước đang hành động vì lợi ích của quốc gia. Nhưng dần dần, nó sẽ trở nên rõ ràng ai đang được yêu cầu trả tiền và lợi ích của ai đang được bảo vệ. Quần chúng sẽ được yêu cầu ngày càng hy sinh nhiều hơn cho giai cấp thống trị. Nhưng có một giới hạn ở đây. Một khi điều này đạt được, sự ngoan ngoãn rõ ràng của ngày hôm nay sẽ được chuyển thành sự tức giận dữ dội vào ngày mai.

Cơ sở cho sự chuyển đổi của ý thức sẽ nằm trong các sự kiện lớn trong tương lai. Các sự kiện sẽ làm rung chuyển ý thức đến cốt lõi của nó và buộc nó phải đánh giá lại tất cả những gì là nền tảng. Mọi thứ được chấp nhận bởi những người bình thường sẽ thay đổi - từ những thói quen nhỏ nhất hàng ngày đến các quy tắc và truyền thống quốc gia. Điều này sẽ buộc quần chúng ra khỏi quán tính của họ và bước lên vũ đài chính trị thế giới. Trong khi đó, mọi bộ phận của hiện trạng sẽ tan rã và quần chúng sẽ phải đối mặt với sự man rợ trần trụi của Chủ nghĩa tư bản.

Trotsky khi viết về nước Anh năm 1921, đã giải thích quá trình này khi nó diễn ra trong Thế chiến thứ nhất:

"Không nên quên rằng ý thức của con người, được thực hiện trên quy mô xã hội, là bảo thủ một cách đáng sợ và chuyển biến khá chậm. Chỉ những người duy tâm mới tưởng tượng rằng thế giới được tiến lên thông qua sáng kiến ​​tự do của tư tưởng con người. Trong thực tế, suy nghĩ của xã hội hoặc của một giai cấp không tiến một bước nào ngoại trừ khi có nhu cầu cực kỳ cần thiết phải làm như vậy. Ở đâu cũng có thể, những ý tưởng cũ kỹ quen thuộc được điều chỉnh theo những sự kiện mới. Chúng ta phải thẳng thắn mà nói rằng các giai cấp và dân tộc không có sáng kiến ​​quyết định trừ khi lịch sử đã đánh bại họ với vụ mùa nặng nề của nó. Có phải mọi thứ đã khác, liệu mọi người có cho phép cuộc chiến tranh đế quốc xảy ra không? Rốt cuộc, cuộc chiến đã đến gần hơn dưới con mắt của mọi người, giống như hai đoàn tàu đang lao về phía nhau dọc theo một đường ray. Nhưng các dân tộc vẫn im lặng, dõi theo, chờ đợi và tiếp tục sống cuộc sống quen thuộc, hàng ngày của họ. Những biến động đáng sợ của cuộc chiến tranh đế quốc là cần thiết cho những thay đổi nhất định được đưa vào ý thức và vào đời sống xã hội. Nhân dân lao động Nga đã lật đổ Romanov, đánh đuổi giai cấp tư sản và nắm quyền. Ở Đức, họ đã thoát khỏi Hohenzollern nhưng dừng lại giữa chừng ... Cuộc chiến là cần thiết để những thay đổi này diễn ra, cuộc chiến với hàng chục triệu người sẽ chết, bị thương hoặc bị giết … Thật là một bằng chứng rõ ràng làm thế nào mà suy nghĩ của con người lại bảo thủ và chậm biến chuyển đến thế, nó bướng bỉnh bám vào quá khứ, với mọi thứ đã biết, quen thuộc, với tổ tiên đến nhường nào - cho đến khi nhận đòn giáng tiếp theo của tai họa."

Bây giờ, chúng ta đang thấy các giai đoạn đầu tiên của quá trình này. Ở Iran, sự tức giận cách mạng ở khắp mọi nơi. Một dòng tweet giải thích về sự tuyệt vọng của mọi người: "Ông chú tuyệt vời của tôi đã chết hai ngày trước vì coronavirus. Từ năm bảy tuổi, với cái chết của cha mình và cho đến năm 77 tuổi, ông là một công nhân. Trong cuộc khủng hoảng lan rộng khắp Qom, anh không thể ở nhà, vì anh phải lựa chọn giữa bánh mì và cuộc sống của mình. Đây là suy nghĩ cay đắng nhất trong đầu tôi. "

Vâng, đó là một suy nghĩ rất cay đắng, tương tự như những suy nghĩ đi qua tâm trí của hàng triệu người khác. Hàng ngàn người đang chết vì không có gì ngoài sự tham lam và bất tài của giai cấp thống trị. Mối đe dọa của virus là điều duy nhất kìm hãm sự di chuyển. Nhưng đó chỉ là một yếu tố trì hoãn. Một khi bụi lắng xuống, quần chúng sẽ bắt đầu di chuyển trở lại.

Tại Ecuador, Lenin Moreno đã giới thiệu một gói thắt lưng buộc bụng để đối phó với những ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng. Điều này gần như chắc chắn sẽ dẫn đến các cuộc nổi dậy mới chỉ vài tháng sau khi chính phủ gần như bị lật đổ bởi một phong trào quần chúng. Khắp bán đảo Ả Rập, Cách mạng Ả Rập chỉ bị dừng lại do tăng chi tiêu phúc lợi. Nhưng với sự sụt giảm của giá dầu điều này là không khả thi và thắt lưng buộc bụng sẽ theo sau. Ở Trung Quốc, các chuyên gia đã nói trong nhiều năm rằng tăng trưởng GDP sáu phần trăm là cần thiết để ngăn chặn tình trạng bất ổn xã hội. Chà, những con số đó chỉ còn là một điều của quá khứ.

Ở Ý, một tâm trạng tương tự đang phát triển. Đặc biệt, trong số những người ở tuyến đầu - bác sĩ, y tá và nhân viên y tế khác đang bị quá tải và phải bù đắp cho việc thiếu các nguồn lực do chính quyền cung cấp cho họ. Họ không thể di chuyển vào lúc này do gánh nặng lớn trên vai. Nhưng họ cũng sẽ không quên những gì họ nhìn thấy. Khi họ có cơ hội để thở, những tầng lớp này sẽ bắt đầu chuyển sang tấn công.

Các nước tư bản tiên tiến sẽ không được tha thứ. Tại đây, quần chúng đang bước vào cuộc khủng hoảng, không phải sau một thời gian tăng trưởng và thịnh vượng, mà sau hơn 10 năm khắc khổ và tấn công sau cuộc khủng hoảng năm 2008. Sự tin tưởng vào chính quyền và cơ sở đã ở mức thấp chưa từng thấy. Việc tích trữ và thiếu quan tâm đến các chỉ thị an toàn ở một số khu vực là dấu hiệu của điều này. Và trên hết, thay vì quay trở lại mức sống trước năm 2008, họ sẽ phải chịu cảnh thất nghiệp hàng loạt và nghèo đói chưa từng thấy trong giai đoạn hậu chiến. Điều này sẽ buộc họ vào con đường đấu tranh.

Trong quá trình đấu tranh, giai cấp công nhân sẽ được chuyển đổi và cùng với nó, lãnh đạo và các tổ chức của nó. Trong quá trình này, nhiều cơ hội sẽ mở ra cho những người theo chủ nghĩa Mác để có được khán giả cho các ý tưởng của chúng ta - lúc đầu trong số các tầng lớp ý thức cao, và sau đó là trong số đông của tầng lớp lao động. Ý tưởng của chúng ta là những thứ duy nhất có thể giải thích các sự kiện diễn ra ngày hôm nay.

Ở mọi cấp độ, thảm họa chúng ta đang phải đối mặt là một sản phẩm của hệ thống tư bản. Từ sự hủy hoại môi trường dẫn đến sự gia tăng dịch bệnh; cho ngành công nghiệp dược phẩm bị xói mòn, chỉ quan tâm đến việc đầu tư phát triển các loại thuốc mới nếu chúng có khả năng sinh lợi; và các hệ thống chăm sóc sức khỏe đã bị cắt giảm nhiều năm, được tư nhân hóa và thuê ngoài đến mức mà họ không thể đối phó với bất kỳ thay đổi đột ngột nào. Hơn nữa, giai cấp thống trị và những con rối của họ trong các chính phủ trên khắp thế giới đã chứng minh hoàn toàn không đủ năng lực để củng cố hệ thống phòng thủ chống lại căn bệnh này. Tới lượt, sự do dự của họ để hy sinh bất kỳ lợi ích nào của bản thân đã cho phép dịch bệnh lan rộng hơn. Để ứng phó với đại dịch, họ sẽ cố gắng đặt chi phí cho đại dịch và khủng hoảng kinh tế trên vai của giai cấp công nhân.

Môi trường ở trong tình trạng tồi tệ, lũ lụt và hạn hán chưa từng thấy đang tấn công các khu vực khác nhau trên toàn cầu và lũ châu chấu đang đe dọa sinh kế của hàng chục triệu người. Chiến tranh và nội chiến đang hoành hành ở Châu Phi và Trung Đông. Thảm họa này nối tiếp thảm họa khác đang tấn công hành tinh của chúng ta. Nhưng điều này có thể tiếp tục như nhiều người lo lắng? Đó là sự giãy giụa của một hệ thống đã trở thành một thứ gông xiềng xã hội loài người. Sự lựa chọn giữa chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa man rợ không thể rõ ràng hơn. Chủ nghĩa tư bản là thứ quái dị không có hồi kết. Nhưng giữa sự kinh hoàng của nó, nó đang rèn giũa người đào mộ của chính mình: giai cấp công nhân, và phía sau nó là những người nghèo khổ và bị áp bức. Một khi các công nhân bắt đầu di chuyển, không có lực lượng nào trên hành tinh có thể ngăn chặn họ.

Join Us

Join the International Marxist Tendency and help build a revolutionary organisation to participate in the struggle for socialism worldwide!

In order to join fill in this form and we will get back to you as soon as possible.